Osin quý tộc

Không chỉ có tiền điện tăng chóng mặt, mà tiền điện thoại nhà chị từ ngày có cô ôsin cũng liên tục “phi mã”. Mỗi lần nhận hóa đơn thanh toán, chị Thanh đều xây xẩm mặt mày. Những cuộc gọi đường dài mỗi lúc một dày đặc hơn và thời gian thì ngày một lâu hơn. “Thủ phạm” lại vẫn chính là cô giúp việc. Nhưng chị tỏ ý trách móc thì cô ta lại khóc lóc, lu loa lên rằng mình bị oan, rằng nhà cô không có điện thoại, phải gọi nhờ điện thoại nhà hàng xóm cách đó cả cây số, mỗi lần muốn nói chuyện phải chờ hàng xóm đi gọi người nhà đến, chứ cô nói chuyện nhanh gọn lắm, chủ yếu là thời gian chờ đợi.

Osin quý tộc

Không chỉ kén chọn trong ăn uống, cô ôsin nhà chị Thanh còn làm gia đình chị phải ngỡ ngàng khi tuyên bố: bị dị ứng nước rửa bát….

Đấy là cái tên mà khu phố nhà chị Thanh ưu ái dành riêng cho cô ôsin nhà chị. Chẳng hiểu ở dưới quê cô sống ra sao, nhưng từ khi về nhà chị Thanh làm người giúp việc, cô ta đỏng đảnh ra trò. Lúc nào cô ta cũng luôn miệng kể với chị Thanh rằng: gia đình cô ta dưới quê “hoàn cảnh” lắm, nhà đông con, năm chị em nheo nhóc, đói khổ, từ nhỏ cô ta đã phải làm lụng lam lũ…Thế mà về nhà chị Thanh, cô ta còn tỏ ra “chảnh” hơn cả bà chủ. Trước tiên phải kể đến cái khẩu vị đặc biệt của cô ta. Phải nói rằng ôsin nhà chị vô cùng “kén” ăn. Mỗi hôm nhà chị ăn thịt gà thì cô ta nhất định chỉ ăn thịt nạc chứ không ăn da, ăn cá thì nhất định chỉ ăn cá chép, mà lại chỉ ăn mỗi…da cá chép. Trong bữa cơm, nhìn người giúp việc ngồi gảy gót đĩa thức ăn thì những ai không biết dễ tưởng cô ta là bà chủ, còn chị Thanh mới chính là người giúp việc khi xót của, toàn ăn đồ thừa.

Không chỉ kén chọn trong ăn uống, cô ôsin nhà chị Thanh còn làm gia đình chị phải ngỡ ngàng khi tuyên bố: bị dị ứng nước rửa bát. Thế là mỗi lần rửa chén bát, cô ta đều phải rón rén đeo găng tay. Còn mỗi khi giặt quần áo thì nhất định cô ta đòi chủ nhà phải mua loại bột giặt “dịu nhẹ với da”, thế mà cứ hễ giặt xong là cô ta lại vội vàng bôi ngay kem dưỡng da, cứ như thể làn da mỏng manh của cô có thể bị tổn thương bất cứ lúc nào vì những công việc nhà “nặng nhọc” như vậy. Thời buổi kiếm người giúp việc khó khăn nên chị Thanh cứ phải cắn răng “ngậm bò hòn làm ngọt”, chỉ sợ hễ lỡ miệng làm người giúp việc phật ý, bỏ về quê thì khổ. Lắm hôm khó chịu quá, chị Thanh than phiền với mấy bà hàng xóm, chuyện đến tai cô ôsin, cô dằn dỗi mất cả tuần, kết tội cho bà chủ là “đi nói xấu” mình với mọi người, chị Thanh phải dỗ dành mãi mới yên chuyện.

Không có người giúp việc thì nhà cửa bề bộn, vất vả đủ đường, nhưng có người giúp việc thì chẳng hiểu có sướng hơn không, nhưng tốn kém thì nhận thấy rất rõ ràng. Từ ngày nhà có ôsin, tiền điện nhà chị Thanh cứ tăng lên vùn vụt. Trước cả nhà bốn người dùng xả láng lắm cũng chỉ có 1 triệu đồng/tháng, nhưng có thêm cô ôsin vào thì có tháng tiền điện nhà chị vọt lên hẳn 2 triệu. Truy tìm nguyên nhân mãi, hóa ra cô ôsin ở nhà một mình thường có thói quen bật tivi liên tục dù chẳng hề để mắt tới. Cô ta giải thích rằng ở nhà một mình buồn, phải bật ti vi lên cho có tiếng người. Thêm vào đó, bình nóng lạnh nhà chị cũng được cũng được cô ôsin bật 24/24 giờ. Về việc này, cô cũng có lí do rất chính đáng rằng mùa đông lạnh nên phải dùng nhiều nước ấm. Từ giặt giũ, rửa bát đến lau chùi nhà cửa cô đều dùng nước ấm, ngay đến cả rửa rau cũng phải cũng phải nước ấm không thì sợ cóng tay. Chị Thanh xót ruột nhưng không biết làm sao, đành phải dặn các con tiết kiệm điện, và tự mình cũng ra sức tiết kiệm để làm gương cho cô giúp việc, nhưng dường như chẳng ăn thua. Chị cứ vắng nhà là cô ta lại chứng nào tật nấy.

Không chỉ có tiền điện tăng chóng mặt, mà tiền điện thoại nhà chị từ ngày có cô ôsin cũng liên tục “phi mã”. Mỗi lần nhận hóa đơn thanh toán, chị Thanh đều xây xẩm mặt mày. Những cuộc gọi đường dài mỗi lúc một dày đặc hơn và thời gian thì ngày một lâu hơn. “Thủ phạm” lại vẫn chính là cô giúp việc. Nhưng chị tỏ ý trách móc thì cô ta lại khóc lóc, lu loa lên rằng mình bị oan, rằng nhà cô không có điện thoại, phải gọi nhờ điện thoại nhà hàng xóm cách đó cả cây số, mỗi lần muốn nói chuyện phải chờ hàng xóm đi gọi người nhà đến, chứ cô nói chuyện nhanh gọn lắm, chủ yếu là thời gian chờ đợi. Nhưng chưa hết, không chỉ gọi điện về nhà, cô ôsin nhà chị Thanh còn có thói quen gọi điện “buôn” với người yêu. Mỗi lần cô ta nói chuyện cũng phải dài đến mấy tiếng đồng hồ. Mà toàn nhằm lúc chị Thanh vắng nhà, từ ngày thuê ôsin, ngoài tiền trả lương cho cô ta ra, chị còn phải “đèo” thêm trăm thứ tiền phát sinh khác, nhưng khó chịu nhất vẫn là việc “tức mà chẳng dám nói”, lúc nào cũng phải nhẫn nhịn, “nịnh ôsin như nịnh mẹ chồng”.
bảo mẫu “phù thủy”

Công việc làm nhân viên ngân hàng của chị Lan khá bận rộn, lại có con nhỏ nên chị rất cần một cô bảo mẫu kiêm người giúp việc để đỡ đần chuyện chăm sóc nhà cửa. Đã thuê rất nhiều người về làm nhưng chị vẫn không vừa ý. Người thì chị chê là vụng về, chậm chạp, người lại có tính tắt mắt, thỉnh thoảng nhà lại mất vài thứ linh tinh lặt vặt, người thì lười biếng, khó bảo … Đã qua gần chục “đời” ôsin chị mới chọn được một cô tạm ưng ý. Cô này tên là Thắm. Thắm còn trẻ nên khá nhanh nhẹn và sớm quen với công việc. Được cái cô này mồm mép nhanh nhảu, lúc nào cũng vâng dạ ngọt sớt, làm chị Lan nghe mà cũng mát lòng mát dạ. Rồi cô ta cũng thông minh, những thứ đồ điện tử công nghệ cao trong nhà, chỉ phải dạy cách sử dụng một lần là cô ta nhớ ngay và dùng thành thạo được. Nhưng chị ưng nhất là việc Thắm rất “mát tay” trông trẻ.

Thằng bé con nhà chị khảnh ăn là thế, mỗi lần cho cu cậu ăn, chị phải vất vả “đánh vật” đến mấy tiếng đồng hồ mới xong một đĩa bột con con, ăn xong quần áo, mặt mũi cả mẹ cả con đều nhoe nhoét những bột là bột, mẹ thì bực tức, con thì nước mắt ngắn nước mắt dài, nhìn đến tội nghiệp. Vậy mà cứ đến tay Thắm thì mọi chuyện lại đâu vào đấy cả. Cứ đến bữa ăn là Thắm lại cho em bé “nhong nhong” quanh khu chung cư, chỉ sau đúng một tiếng đồng hồ là hết đĩa bột, từ đĩa nhỏ đến đĩa to, mà thằng nhóc nhà chị lại tỏ vẻ thích thú ra trò, không còn cảnh khóc lóc như trước nữa. Chị Lan thấy thế thì vui lắm, cứ tấm tắc khen cô giúp việc khéo léo nuôi trẻ. Nhóc con nhà chị từ ấy có vẻ ăn khỏe hơn, đĩa bột của bé cứ được cô Thắm nấu cho đầy dần, to dần, mà lần nào cũng hết sạch.

Thế nhưng đã được ngót nghét nửa năm, mà vẫn chẳng thấy thằng bé tăng cân lên cân nào, trong khi cô giúp việc thì cứ…béo trắng ra. Bận đi làm, chị Lan cũng không để ý. Mãi tới khi được mấy bà hàng xóm kéo bảo mách tội ôsin thì chị mới tá hỏa. Hóa ra mỗi lần “nhong nhong” vừa chơi vừa ăn ấy, con chị ăn chẳng được mấy, toàn là do cô Thắm…ăn hộ. Cứ đút được cho thằng bé ăn một thìa, thì cô Thắm lại tự đút cho mình đến hai thìa, thế là lợi cả đôi đường. Thằng nhóc lười ăn thấy không phải ăn thì thích lắm, quí cô Thắm vì cô chẳng bao giờ ép nó phải phồng trợn mắt nuốt từng thìa bột to đùng như mẹ nó; còn cô Thắm thì lại được tiếng là mát tay, rồi khéo dỗ trẻ, rồi nhanh nhẹn…

Vừa phát hiện ra “bí kíp” dỗ cho bé ăn của Thắm, chưa kịp hết bàng hoàng thì chị Lan lại phát hiện ra vài tật xấu khác của cô bảo mẫu. Trong túi đồ đạc của Thắm, chị Lan tìm thấy vô số đồ chơi của thằng bé con nhà mình, toàn thứ đồ chơi còn mới nguyên, vừa mua được vài ngày. Đến giờ chị mới nhớ ra, thảo nào đồ chơi của con trai chị vơi dần dù anh chị rất hay mua cho con. Mỗi lúc chị hỏi thì Thắm lại bảo thằng bé làm mất rồi hoặc nghịch hỏng nên cô vứt đi cho đỡ chật nhà. Chị Lan nghĩ trẻ con hiếu động, làm hỏng, làm mất đồ chơi là chuyện bình thường nên không truy cứu. Ai ngờ đâu, cô Thắm cứ thấy con chị có đồ chơi đẹp, đồ chơi đắt tiền là dấm dúi giấu đi để mỗi lần về quê mang theo làm quà cho mấy đứa cháu ở nhà.